TÌNH CẢM VỚI TA CHỈ LÀ PHÙ DU - Chương 1
1
Ta đến từ dòng tộc Dương thị ở Hồng Nông, nơi mà cô mẫu và tổ mẫu của ta từng là hoàng hậu. Là đích trưởng nữ, lẽ ra ta sẽ vào Đông Cung làm Thái tử phi, nếu không có biến cố xảy ra. Gia tộc liên kết chặt chẽ, các tiểu thư thường phải kết hôn với những gia đình khác để củng cố địa vị. Từ bé, ta đã nhận thức rằng nếu phụ nữ mơ mộng về tình yêu, thì có thể sẽ gặp được người như ý, còn không thì chỉ có thể sống đời mỏi mệt. Cô mẫu từng kể rằng, năm xưa vị cô tổ của ta đáng lẽ phải trở thành Thái tử phi, nhưng bà lại yêu một thư sinh nghèo, quyết định cắt đứt với gia đình để sống theo ý mình. Cuối cùng, thư sinh ấy cũng bỏ rơi bà, để lại bà mang thai trở về nhà Dương. Một thiên kim của gia tộc danh giá, lại bị người nghèo lừa dối cả tình cảm lẫn thể xác. Từ đó, cô tổ hết hy vọng. Cô muội của bà thì được gả vào Đông Cung, sống cuộc sống vinh hoa. Tất cả những gì lẽ ra thuộc về cô tổ, nhưng bà đã không chịu đựng nổi cảm giác chênh lệch ấy, cuối cùng chọn cách trở thành ni cô. Cô mẫu ta nói: “Tình yêu chỉ là thứ phù du, thứ duy nhất quan trọng là phú quý.” Ngay cả mẹ ta – người từng gắn bó với cha ta từ nhỏ, cũng lén lút nói: “Nếu cha con không phải người của Dương thị, ta đã không gả cho ông ấy.” Khi ta tới tuổi cập kê, thánh chỉ hôn nhân được gửi đến phủ Dương. Giữa không khí chuẩn bị hôn lễ, các muội muội quanh quẩn bên ta ríu rít. “Nếu đại tỷ vào Đông Cung thì sẽ là Thái tử phi, thật oai phong.” “Tiếc rằng cô mẫu đã vì cứu Hoàng thượng mà tổn thương, Thái tử không phải do bà sinh ra, nhưng Thái tử rất kính yêu bà, chắc chắn sẽ thương các tiểu thư nhà Dương.” Tam muội, tính cách mạnh mẽ, nghe vậy thì bĩu môi: “Mình thì thấy thương cho đại tỷ hơn. Nghe nói hồi trước, khi nhà Thị lang Tôn bị tịch biên, Thái tử đã cứu tiểu thư nhà đó và đưa nàng vào Đông Cung làm tỳ nữ.” Những lời này khiến không khí trong phòng lặng đi. Mọi người nhìn nhau rồi lại nhìn ta. Ta chỉ mỉm cười: “Không sao, ta đã sớm biết Thái tử có một ‘đoá hoa giải ngữ’ bên cạnh.” “Tỷ tỷ, chẳng lẽ không thấy khó chịu sao?” Ta nhìn về phía hoàng thành cao lớn: “Dương Diễm ta chỉ mong muốn quyền lực và sự vững bền của gia tộc Dương. Nếu hắn đã trao tình yêu cho người khác, vậy thì quyền lực sẽ thuộc về ta.”
2
Đến ngày cưới, ta quỳ bên Lý Lễ Châu bái trời đất. Khi đến lúc phu thê giao bái, hắn lại không chịu cúi đầu mà cứ nhìn chằm chằm về phía Tôn Diệu Vân. Phải nhờ thái giám nhắc nhở, Lý Lễ Châu mới miễn cưỡng hoàn thành lễ bái cùng ta. Ta ngồi trong điện Triều Dương ở Đông Cung, Tào ma ma chăm sóc ta thở dài: “Vừa rồi, Thái tử cứ nhìn về hướng cô nương nhà họ Tôn. Lão nô trông thấy mắt nàng đỏ hoe, lệ chực trào.” Nha hoàn Tiểu Hồng chen vào: “Ai cũng thấy vậy thôi. Đến hôn lễ của người ta mà khóc lóc như thế thật xui xẻo. Bọn nô tỳ đều thấy nét mặt Thái tử, ngài thương xót vô cùng.” Trong phòng tân hôn, ánh nến long phụng lung linh, ta bảo các cung nhân lui ra. Khoảng không gian trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nến lách tách. Ta kéo khăn voan đỏ xuống, tháo phượng quan, mở cửa sổ và thấy Thái tử ôm Tôn Diệu Vân trên nóc chính điện Đông Cung ngắm trăng. Dưới ánh trăng sáng, cảm xúc thơ bé và những giấc mộng gần đây về hắn bỗng tan biến. Ta như bị một gáo nước lạnh dội vào mặt, tỉnh táo đến lạ. Cảm thấy may mắn vì hắn không hề giả dối với ta ngay từ đầu. Khi từ bỏ tình yêu và chỉ giữ vững gia tộc cùng tham vọng, ta có thể bước tiếp. Ta hiểu rằng mình chính là người xen vào giữa Thái tử và Tôn Diệu Vân, cũng nhận thức rõ nàng ta chỉ có thể dựa vào Thái tử. Nhưng sinh ra trong gia đình quyền quý, ta không quyền quyết định hôn sự của mình, vì vậy chỉ có thể lợi dụng cuộc hôn nhân này để thăng tiến, đạt được điều mình mong muốn.
Dưới ánh trăng lung linh, âm thanh thì thầm của cặp tình nhân và ngọn nến nhấp nhô trong phòng, ta nhìn vào bộ hỷ phục và chiếc khăn voan phượng bên cạnh, lòng như lặng lẽ trôi về nơi xa.
Khi ánh trăng tắt, trời sẽ nhanh chóng sáng. Ta không muốn trở thành ánh trăng làm bận tâm đôi lứa trong thơ ca, ta muốn hóa thân thành phượng hoàng bay lượn giữa bầu trời. Dù có đơn độc, cũng phải rực rỡ, dù có bị thiêu đốt trên con đường ấy, cũng phải chấp nhận.
Nhìn hình ảnh họ, ta thì thầm:
“Dương Diễm, chỉ cho phép mình buồn một chút trong đêm hạnh phúc này thôi nhé.”
Ta phải làm chủ cuộc đời của mình, lúc nào cũng phải không ngại khó khăn. Nếu như vì thương cảm một cô gái khác mà nhường nam nhân cho họ, thì phải khiến họ cảm kích ta suốt cả cuộc đời.
Một giọt nước mắt lăn dài trên tay, nỗi buồn của ta bỗng chốc tan biến.