Trọng Sinh Trở Về, Tôi Từ Chối Làm Bảo Mẫu Miễn Phí - Chương 3
Tôi cúi xuống nhìn đôi tay mình. Đó là một đôi tay còn trẻ, sạch sẽ, chưa từng bị nước rửa bát hay tã lót làm cho nhăn nheo, hay thô ráp.
Tôi từ từ nắm chặt lại, rồi lại thả lỏng ra.
“Hiểu Duyệt, thím đang nói chuyện với mày đấy, mày có nghe không?” Giọng bố tôi kéo tôi trở về thực tại.
Tôi ngẩng mặt, thấy thím họ nhìn tôi với vẻ mặt háo hức, như đang mong chờ tôi nổi giận và phản kháng như những lần trước, để rồi bị bà cùng bố tôi dồn ép.
Tôi chỉ mỉm cười.
“Thím ơi,” Tôi tiến lại gần ngồi đối diện bà ta, giọng điệu bình tĩnh đến mức bản thân cũng bất ngờ, “Thím nói đúng, cháu thật sự chưa có nhiều kinh nghiệm.”
Đôi mắt thím họ sáng lên, tưởng rằng tôi đã chấp nhận lời bà.
“Vì vậy,” Tôi tiếp tục, “Cháu nghĩ mình nên cố gắng làm việc ở trung tâm cho tốt hơn. Ở đó có giáo viên hướng dẫn, khách hàng đều là những người đàng hoàng. Không phải tốt hơn khi đến nhà thím làm sao? Thím thấy có đúng không?”
Nụ cười của thím họ trở nên cứng nhắc.
Bố tôi lúc đầu ngỡ ngàng, ngay sau đó cau mày: “Thím mày có lòng tốt cho mày cơ hội, mày ăn nói kiểu gì vậy?”
“Bố,” Tôi quay sang nhìn ông, “Lương của con ở trung tâm là mười hai ngàn tệ. Thím họ yêu cầu con nộp lại hai ngàn tệ để làm ô sin, thế mà gọi là lòng tốt ạ?”
Mặt thím họ đỏ bừng: “Ô sin gì? Đó là cơ hội để mày rèn luyện! Sao cái đứa này không biết điều vậy?”
“Cháu không cần cơ hội ấy,” Tôi đứng dậy, “Cháu có công việc đàng hoàng, có chứng chỉ hành nghề, khách hàng đều đánh giá cao cháu. Nếu thím họ thật sự quan tâm, thì nên vui mừng cho cháu, chứ không phải đến đây chỉ trích gia đình cháu.”
Mẹ tôi đứng đó, hoảng hốt vò hai tay: “Hiểu Duyệt, sao con lại nói thế với thím?”
“Con chỉ đang nói sự thật,” Tôi nhìn mẹ, “Mẹ, công việc của con có chứng chỉ từ nhà nước, còn tốt hơn nhiều so với làm ruộng hay lao động chân tay. Nếu mẹ cảm thấy xấu hổ, thì đó là do mẹ tự cảm nhận, chứ con không làm mẹ mất mặt.”
Thím họ không thể ngồi yên, đứng bật dậy: “Được, được, cái đứa sinh viên đại học đúng là khác bọt, nói năng sắc bén. Tôi muốn giúp nhưng cuối cùng lại thành ra lỗi của tôi. Bác trai, bác gái, tự biết mà liệu, tôi không cần can thiệp nữa!”
Bà ta vác hai hộp sữa hết hạn định đi, tôi giơ tay chặn lại.
“Thím họ, thím nên mang sữa về đi.”
“Cái gì!!”
“Đồ đã hết hạn rồi, nhà cháu không nhận.”
Gương mặt thím họ từ đỏ chuyển sang tím tái, rồi xanh xao, cuối cùng lườm tôi một cái thật quyết liệt, tức giận xách sữa bỏ đi. Tiếng dép nhựa của bà ta kêu lạch cạch trên nền xi măng, giống như một con mèo bị dẫm đuôi.
Phòng khách im lặng trong ba giây.
Rồi một cái tát từ bố tôi bất ngờ giáng xuống.
Lần này tôi không đứng im như trước. Tôi nghiêng người tránh, tay ông đập mạnh vào thành ghế sofa, phát ra một tiếng vang lớn.
“Còn dám tránh không!” Ông gào lên, “Giờ mày đủ lớn rồi hả? Dù thím mày thế nào thì cũng phải tôn trọng! Mày dám nói với nó như vậy trước mặt tao, mày đang để mặt mũi của tao ở đâu?”
“Bố, bố chỉ lo cho thể diện của bố, đã từng bao giờ cho con một chút quan tâm nào chưa?”
Câu nói như một nhát dao, xé toang không khí trong nhà.
Mẹ tôi đứng sững sờ.
Bố tôi cũng bất ngờ. Có lẽ họ chưa từng thấy tôi nói như thế.