Trọng Sinh Trở Về, Tôi Từ Chối Làm Bảo Mẫu Miễn Phí - Chương 18
Buổi tọa đàm diễn ra trong phòng sinh hoạt chung, tham dự chủ yếu là các cô bảo mẫu của viện và một vài phụ huynh của những gia đình đang nhận nuôi tạm thời.
Tôi đã chia sẻ về các phương pháp chăm sóc và những vấn đề thường gặp ở trẻ sơ sinh, từ bệnh chàm sữa đến chứng khóc dạ đề, từ cách chăm sóc rốn cho đến cách hình thành thói quen ngủ. Sau khi kết thúc bài nói, một cô bảo mẫu giơ tay hỏi. Cô kể về một đứa trẻ mà cô đang chăm sóc rất hay khóc, bất kể cách nào cũng không chịu nín.
“Cháu bé bao nhiêu tuổi rồi chị?” Tôi hỏi.
“Cô ơi, cháu hơn hai tuổi rồi. Từ khi còn bé, nó đã có thói quen khóc, giờ thì cũng khá hơn chút nhưng vẫn nhạy cảm hơn so với các bạn khác. Khi đi ngủ, nó luôn đòi ôm một cái chăn nhỏ mà nó đã dùng từ lúc mới vào viện, đổi chăn là khóc ầm ĩ, giặt chăn cũng vậy.”
Lòng tôi thắt lại.
“Cháu bé đó tên gì vậy chị?”
Cô bảo mẫu trầm ngâm một chút rồi trả lời: “Tên khai sinh là Tôn Niệm, chúng tôi vẫn hay gọi thân mật là Niệm Niệm.”
Sau buổi tọa đàm, tôi bày tỏ với Viện trưởng Phương ý muốn thăm các cháu. Cô vui vẻ dẫn tôi đi một vòng quanh viện mồ côi, từ phòng trẻ sơ sinh đến khu vui chơi cho trẻ lớn, từ nhà ăn đến phòng y tế.
Khi đến phòng sinh hoạt chung, tôi nhìn thấy một nhóm trẻ ba tuổi đang ríu rít chơi xếp hình.
Viện trưởng Phương chỉ tay về cậu bé trong góc phòng: “Đó là Niệm Niệm.”
Cậu bé đang ngồi xổm, chăm chú xếp một tòa tháp bằng những khối gỗ chồng chéo lên nhau. Cậu bé tập trung cao độ, môi nhỏ mím chặt, mỗi lần đặt một khối gỗ xuống đều phải ngắm nghía kỹ lưỡng. Trên cổ tay cậu có một sợi chỉ đỏ đã phai màu, trên đó xâu một hạt đào nhỏ.
Tôi đứng lặng rất lâu, quan sát cậu bé.
Khi cậu bé hoàn thành tòa tháp, vui mừng vỗ tay rồi đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua tôi. Cậu bé nghiêng đầu nhìn tôi một lát, rồi bỗng nhiên nở nụ cười.
Nụ cười ấy trong trẻo như ánh nắng mùa hè chiếu xuống mặt nước.
Tôi ngồi xuống, đưa tay về phía cậu. Cậu bé chập chững tiến lại, đặt một khối gỗ màu đỏ vào lòng bàn tay tôi rồi quay lại tiếp tục xây tháp.
Viện trưởng Phương đứng bên cạnh thì thầm: “Đứa trẻ này thật đáng yêu, thông minh và lanh lợi. Chỉ tiếc là chưa có ai nhận nuôi.”
“Tại sao lại như vậy ạ?”
“Những điều ghi trong hồ sơ của cậu bé khiến nhiều người áy náy lắm. Nhưng mà cậu bé có hiểu gì đâu, nó chỉ còn nhỏ xíu mà.”
Tôi nắm chặt khối gỗ màu đỏ trong tay, đứng thẳng dậy.
“Viện trưởng Phương, để làm thủ tục nhận con nuôi cần những giấy tờ gì ạ?”
Viện trưởng Phương nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Niệm Niệm đang tập trung trong góc phòng, khóe mắt cô từ từ cong lên như lưỡi liềm.
Một năm sau.
Trong phòng nghỉ của nhân viên tại trung tâm chăm sóc mẹ và bé, vừa treo bức ảnh mới.
Trong bức ảnh, tôi đang ôm Niệm Niệm. Cậu bé đội mũ tai bèo màu vàng, miệng tươi cười để lộ bốn chiếc răng sún. Bối cảnh là gốc cây hoa quế trước cửa trung tâm, hoa quế đang nở rực rỡ, cánh hoa vàng rơi lả tả dưới gốc cây.
Mẹ tôi ngồi trên xe lăn, Niệm Niệm gối đầu lên đùi bà, chăm chú nghe bà kể chuyện. Dù nửa thân dưới của bà vẫn bị liệt, nhưng đôi tay đã có thể cử động. Bàn tay bà nhẹ nhàng vỗ về lên lưng Niệm Niệm. Cậu bé nghe được một lát rồi thiếp đi lúc nào không hay, nước dãi chảy ướt cả quần bà.