Trọng Sinh Trở Về, Tôi Từ Chối Làm Bảo Mẫu Miễn Phí - Chương 5

“Mẹ, ở nhà nhớ giữ sức khỏe nhé.”
Nói rồi, tôi thả tay bà ra, quay lưng đi về phía trạm xe buýt ở đầu làng. Khi xe buýt đến, tôi nhanh chóng lên xe, tìm chỗ ngồi bên cửa sổ.
Chiếc xe khởi hành, tôi nhìn thấy mẹ vẫn đứng ở đầu làng, hình bóng bà ngày càng nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn là một chấm mờ nhạt, hòa vào giữa cánh đồng ngô xanh mướt.
Tôi tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại.
Vào đúng ngày hôm nay ở kiếp trước, tôi đang quỳ gối trước mặt bố, khóc lóc cầu xin. Còn kiếp này, tôi ngồi trên chuyến xe buýt hướng về thành phố.
Gió thổi từ ngoài cửa sổ ùa vào, mang theo mùi cỏ xanh và hương đất của cánh đồng mùa hè.
Mở mắt ra, tôi thấy hàng cây bên đường lùi lại nhanh chóng qua ô kính, khóe miệng tôi dần nhếch lên.
Trở về thành phố, cuộc sống của tôi dễ dàng hơn rất nhiều so với kiếp trước.
Người đứng đầu trung tâm mang họ Châu, là một phụ nữ độ tuổi ngoài bốn mươi, chúng tôi thường gọi là chị Châu. Chị từng là y tá trưởng khoa sản, sau đó nghỉ việc để thành lập trung tâm này, đã làm trong nghề gần hai mươi năm, là một nhân vật có tiếng trong lĩnh vực chăm sóc mẹ và bé trên tỉnh.
Ngày hôm sau sau khi về, tôi đã gặp chị Châu, kể cho chị nghe những chuyện ở nhà. Dĩ nhiên, tôi chỉ nói về việc thím họ muốn tôi đưa tiền để đi làm osin, không hề nhắc đến những điều xảy ra ở kiếp trước.
Chị Châu nghe xong, cười nhếch mép: “Hai ngàn tệ tiền cọc? Sao bà ta không đi làm cướp luôn đi?”
“Thế nên em mới quay lại đây.”
“Quay lại là đúng,” Chị Châu vỗ vai tôi, “Tuần sau có lớp đào tạo chuyên viên thông sữa cấp cao, chị đã đăng ký cho em rồi. Học cho tốt, học xong chị sẽ tăng lương cho.”
Mũi tôi cay cay, suýt chút nữa đã rơi nước mắt. Ở kiếp trước, chị Châu cũng đối xử với tôi như thế, nhưng sau chuyện đó, chị không chịu được áp lực dư luận, đành phải sa thải tôi. Khi trả tháng lương cuối, chị còn chuyển cho tôi thêm năm ngàn tệ, kèm theo tin nhắn: “Hiểu Duyệt, chị xin lỗi em.”
Số tiền năm ngàn tệ đó tôi luôn giữ lại, không tiêu xài. Sau này, tôi đã lấy ra, cất vào túi áo bên ngực, mang theo khi xuống dòng sông ấy.
Kiếp này, tôi quyết không để ai có cơ hội hủy hoại mình nữa.
Trong hai tháng tiếp theo, tôi như một miếng bọt biển, không ngừng hấp thụ mọi kiến thức có thể.
Chứng chỉ chuyên viên thông sữa cấp cao đã lấy được, cấp độ chứng chỉ phục hồi sau sinh cũng lên một bậc, tôi còn học hỏi được rất nhiều từ chị Châu về quản lý trung tâm. Chị Châu nói tôi sinh ra để làm công việc này, tính cách tỉ mỉ, kiên nhẫn, không dễ hoảng hốt, và quan trọng nhất là thật sự yêu trẻ con.
Tôi thực sự yêu trẻ con. Mỗi lần bế những sinh linh bé xíu trong tay, nhìn chúng nắm chặt những nắm đấm nhỏ và ngáp ngắn ngáp dài, trái tim tôi lại tan chảy. Ở kiếp trước, cũng chính vì tình yêu này mà tôi mới có thể chịu đựng lâu trong cơn ác mộng ấy.
Thỉnh thoảng, mẹ tôi vẫn gọi điện, kể vài chuyện vặt trong nhà. Bà bảo bố tôi vẫn còn giận, nói muốn từ mặt tôi.
Bà kể thím họ lại tìm tôi hai lần nữa, lần nào cũng chửi rủa tôi, nói tôi không biết tốt xấu, coi lòng tốt của bà ta như lòng dạ thú. Bố tôi càng nghe sắc mặt càng khó coi, suýt nữa đã muốn tự mình lên thành phố để trói tôi mang về.
Nghe đến đây, tôi chỉ biết cười lạnh trong lòng.
Ông bố này của tôi, quả thật vẫn đặt thể diện lên cao hơn tất cả.
Còn về nhà thím họ, những ngày sau đó lại chẳng dễ dàng gì.
Ngày dự sinh của cô con dâu Lưu Phương vào đầu tháng Tám. Bà thím dự định tính toán để tôi, đứa “bảo mẫu chuyên nghiệp” miễn phí, đến hầu hạ ở cữ, giờ tôi từ chối, bỏ tiền thuê bảo mẫu đàng hoàng, bà ta tiếc rẻ lắm.