Trọng Sinh Trở Về, Tôi Từ Chối Làm Bảo Mẫu Miễn Phí - Chương 19

Chị Châu trở về từ nước ngoài để thăm bà con. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chị đứng im một hồi lâu. Sau đó, chị vào trong nhà, bỏ một phong bao lì xì màu đỏ vào túi áo của Niệm Niệm.
“Gọi bà trẻ đi nào.” Chị nói.
Niệm Niệm mở mắt, nhìn chị với vẻ ngái ngủ, gọi bằng giọng trẻ con: “Bà trẻ.”
Nước mắt chị Châu ngay lập tức rơi xuống.
Tối hôm ấy, sau khi dỗ Niệm Niệm ngủ say, tôi ra ngoài ban công, nhìn hàng triệu ánh đèn lấp lánh của thành phố. Mẹ tôi tự lăn xe đến bên cạnh tôi.
“Con đang nghĩ gì vậy?” Bà hỏi.
“Con đang suy nghĩ,” Tôi trả lời, “Nếu như ban đầu con không từ chối thím, thì giờ mọi thứ sẽ khác như thế nào.”
Mẹ tôi im lặng một chút, rồi từ từ nói: “Đừng nghĩ nữa. Những chuyện đó đã qua rồi.”
Đúng là, mọi thứ đã qua rồi.
Dưới lầu, có tiếng đốt pháo hoa, có lẽ nhà nào đang có tin vui. Pháo hoa nở rộ giữa bầu trời đêm, chiếu sáng cả một khoảng phố.
Có lẽ Niệm Niệm bị tiếng pháo làm tỉnh giấc, trong phòng bé gọi “Mẹ ơi”. Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần, rồi mở cửa bước vào.
Trên bàn trà trong phòng khách có bức tranh mà thằng bé vừa vẽ ở trường học. Một bức tranh nguệch ngoạc bằng sáp màu, có ba người.
Một người cao, tóc dài, một người mặc áo đỏ ngồi xe lăn, và ở giữa là một đứa trẻ nhỏ. Ba người nắm tay nhau, bên trên là một ông mặt trời lớn. Những tia nắng được tô màu vàng chói, nét vẽ cẩn thận, như thể lo sợ ông mặt trời không đủ sáng.
Góc bên dưới bức tranh có hai chữ viết nguệch ngoạc.
“Niệm Niệm”.
Tôi cất bức tranh vào ngăn kéo, cùng với sợi chỉ đỏ xâu hạt đào từ lâu.
Sau đó, tôi tắt đèn, lên giường và ôm Niệm Niệm vào lòng. Hơi thở của thằng bé thật đều, ấm áp. Trái tim nhỏ đập từng nhịp sau lớp áo ngủ mỏng manh.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa vẫn tiếp tục nở rộ. Ngày mai là cuối tuần, không phải đi làm. Tôi có thể đưa Niệm Niệm ra công viên thả diều, và tiện đường mua cho mẹ đôi dép bông mới. Đôi dép cũ của bà đã mòn hết rồi.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn.
Những ngày trôi qua, năm tháng không ngừng lại.
Giống như dòng nước trên con sông, dù trải qua bao ghềnh thác, cuối cùng vẫn chảy mãi về phía trước.