Bị Kỷ Luật Vì Một Hũ Dưa Muối - Chương 3
Vào tiết cuối cùng của buổi chiều hôm ấy. Bài toán Vật lý khó khăn trên bảng chỉ còn thiếu hai bước cuối cùng để hoàn thành. Tôi không suy nghĩ nhiều, theo thói quen nói: “Các em, cô chỉ cần thêm hai phút nữa để xem nốt bước này.” Rồi quay lại viết lên bảng.
Khóe mắt tôi liếc thấy Trần Hạo ngồi ở bàn đầu. Nó nâng cổ tay lên, lạnh lùng nhìn đồng hồ, rồi mở sổ nhỏ ra, cúi đầu ghi một dòng. Sáng hôm sau, hiệu trưởng phòng giáo vụ gọi tôi đến. “Tiểu Trương, hôm qua lại có học sinh gọi đường dây nóng của thị trưởng tố cáo cô dạy quá giờ.”
Nguyên nhân tố cáo: Vi phạm chính sách “giảm giờ” của nhà nước, trái quy định chiếm dụng thời gian nghỉ giữa giờ của học sinh, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khoẻ thể chất và tinh thần. Người tố cáo yêu cầu giữ bí mật thông tin, nhưng ai cũng biết đó là ai.
Thầy hiệu trưởng thở dài, day thái dương: “Cấp trên đang gây áp lực, yêu cầu điều tra nghiêm túc. Cô cần phải viết một bản kiểm điểm nữa, sẽ bị công khai phê bình toàn khối.” Tôi nhìn tờ giấy đó, trong đầu ong ong. Hai phút.
Để học sinh hiểu được bài toán khó, tôi đã phải đứng thêm hai phút nhắc nhở, đổi lại là một thông báo phê bình. Chưa qua mấy ngày, thầy Vương dạy Hóa cũng rước họa. Kỳ thi đại học đang cận kề, thầy cảm thấy nhiều học sinh trong lớp nắm kiến thức yếu, nên thầy chỉ tiện miệng nhắc một câu trong giờ học:
“Các em nếu có khả năng, hãy đến hiệu sách đối diện thư viện thành phố mua cuốn Năm năm thi đại học, ba năm thi thử. Các dạng đề trong đó rất hữu ích cho các em.” Không thu tiền, không bắt buộc, càng không nhận hoa hồng. Ngay chiều hôm đó, tổ thanh tra từ Sở Giáo dục trực tiếp vào trường.
Thầy Vương đang chấm bài tập thì bị gọi đi nói chuyện ngay tại chỗ. Trong thư tố cáo ghi rằng: Giáo viên vi phạm quy định về tài liệu tham khảo, bị nghi ngờ có liên kết với hiệu sách nhằm gia tăng gánh nặng tài chính cho học sinh. Ở mục người tố cáo, ghi rõ: Lớp 12A2, Trần Hạo.
Thầy Vương là một giáo viên giàu kinh nghiệm, đã dạy học sinh lớp 12 suốt ba mươi năm và sắp nghỉ hưu. Nghe thấy tội danh đó, thầy tức giận đến mức bệnh tim tái phát ngay tại chỗ, chỉ có thể uống hai viên thuốc trợ tim mới đứng dậy nổi. Cuối cùng, thầy Vương bị mất tư cách bình chọn “Giáo viên xuất sắc cấp thành phố” năm đó.
Thầy đã phải đọc bản kiểm điểm dài vài nghìn chữ trong cuộc họp toàn trường, tay cầm tờ kiểm điểm run rẩy không ngừng. Chỉ trong vòng nửa tháng, toàn bộ giáo viên khối 12 đều bị dọa cho tái mặt. Tôi không biết trong cuốn sổ nhỏ của Trần Hạo, tên ai sẽ được ghi tiếp theo và sẽ phải nhận tội danh gì.
Sáng sớm chuẩn bị bài, tôi không dám như trước, đến lớp sớm hai mươi phút để thúc giục học sinh học thuộc, sợ nó sẽ tố cáo tôi “biến tướng làm tăng thời gian ở trường.” Trong giờ tự học, tôi cũng không dám đi quanh lớp hỗ trợ thêm nữa, vì sợ nó sẽ nói tôi có ý đồ làm trái quy định giữ học sinh lại dạy thêm.
Trong nhóm chat phụ huynh của khối, sau 8 giờ tối trở nên im ắng như tờ. Những giáo viên trước đây vẫn gửi tài liệu, chia sẻ hướng dẫn ôn tập vào nhóm, giờ đây đều im lặng. Có phụ huynh nửa đêm gửi bài lên xin trợ giúp, gửi ba lần liên tiếp, thậm chí còn tag cả giáo viên bộ môn. Không ai dám hồi âm.
Ai mà biết được cái ảnh chụp màn hình bài giải đó, ngày hôm sau có thể xuất hiện trong hòm thư tố cáo của Sở Giáo dục, trở thành bằng chứng cho việc “mở lớp phụ đạo trực tuyến trái phép” hay không?