Bị Kỷ Luật Vì Một Hũ Dưa Muối - Chương 2

“Đó chính là lỗ hổng trong hệ thống của bộ phận hỗ trợ học sinh!” Trần Hạo biện minh: “Em không thể chỉ vì em được lợi mà che giấu lỗi của cô. Nếu cô quyết tâm làm lớn chuyện, em có thể bảo mẹ em xin nghỉ việc ngay lập tức, không thể chấp nhận cái sai này!”
Nói xong, nó dồn mạnh tờ đơn xin trợ cấp bị bác bỏ lên bàn của tôi, vừa nói vừa cãi:
“Trái lại, nếu cô đã làm theo đúng quy định, thì tại sao năm nay lại không ký cho em? Cô không thể vì bị tố cáo mà báo thù cá nhân, cố tình gây khó dễ cho tiền trợ cấp học tập của em!”
Cách lập luận của nó vẫn rất logic, luôn tự nâng mình lên vị trí cao nhất trong vấn đề đạo đức và quy tắc.
Tôi không hề tức giận, chỉ cảm thấy thật buồn cười.
Tôi không đáp lại nó, mà lấy cuốn sách hướng dẫn quản lý hỗ trợ học sinh nghèo từ thành phố ra, chỉ vào dòng chữ đã được gạch chân đỏ:
“Đọc đi.” Tôi nhìn nó, giọng điệu không một chút cảm xúc.
Trần Hạo nhíu mày, cúi xuống đọc dòng chữ đó:
“… Bất kỳ học sinh nào nộp đơn xin trợ cấp đặc biệt, không được sở hữu hoặc thường xuyên dùng các thiết bị công nghệ cao, quần áo giày dép hàng hiệu và các món đồ xa xỉ không phải là vật dụng học tập thiết yếu. Nếu phát hiện, ngay lập tức hủy bỏ tư cách nhận hỗ trợ…”
Khi đọc đến giữa chừng, giọng nó bỗng khựng lại.
Mặt Trần Hạo bỗng đỏ bừng, nó vội vàng phản bác:
“Cái điện thoại này chỉ là đồ cũ! Chả đáng bao nhiêu. Giờ này, có ai học sinh cấp ba không có điện thoại để tìm tài liệu? Đây là nhu cầu cần thiết cho việc học, sao có thể coi là đồ xa xỉ được?”
“Cách sử dụng có mục đích hay không thì quy định không đề cập. Chỉ cần có điện thoại, thì đã vi phạm quy định.” Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt tức giận của nó, bình thản phản bác.
“Câu chuyện này chẳng phải cũng giống như việc em đã tố cáo tôi sao? Món quà nhỏ kia có đáng giá hay không, có phải mẹ em đưa cho tôi hay không, trong thông báo kỷ luật cũng không xem xét. Chỉ ghi lại rằng: nhận quà, là sai.”
“Cô…” Trần Hạo không nói được. Nhận thấy không thể lý luận, nó bắt đầu thay đổi cách nói:
“Vậy thì cũng đâu có thiếu suất của em! Cô biết em sắp thi đại học rồi, chỗ nào cũng cần mua đề thi, cô nhất định phải triệt tiêu cơ hội của em vào lúc quan trọng này sao?”
Tôi đưa trả tờ đơn về chỗ cũ, giọng điệu không có chút ấm áp nào:
“Không thể chỉ vì được lợi mà coi việc che giấu sai sót là bình thường. Đây chính là điều em vừa dạy tôi.”
“Mang đơn về đi, tôi nhất quyết không ký vào đây.”
Trong mắt nó, ân tình tôi trao lại trở thành lỗ hổng của chế độ, còn sự phản bội của nó thì được gọi là điều chỉnh sai lầm.
Tôi chợt cảm thấy ghê tởm.
Cố gắng nói chuyện tình người với một kẻ vô tâm, chỉ biết đến lợi ích cá nhân thì thật sự là tự làm xấu mặt.
Tôi không tranh cãi thêm với nó, mà đi thẳng qua hai mẹ con, bước ra ngoài.
Chị Lý ở phía sau hốt hoảng khóc lóc: “Cô Trương, cô Trương, xin cô đừng giận Hạo Hạo…”
Trần Hạo kéo mẹ nó lại, giọng nói vang vọng trong văn phòng trống rỗng, mạnh mẽ thốt lên từng chữ:
“Mẹ đừng cầu xin cô ta! Chân lý thuộc về những người tuân theo quy tắc. Chúng ta có thể nghèo, nhưng trước luật lệ, mọi người đều bình đẳng, con sẽ không cúi đầu trước những kẻ vi phạm!”
Tôi không dừng lại, đi thẳng xuống cầu thang.
Chỉ cảm thấy gió hôm nay thổi qua khiến lòng ngực se lạnh.
Chương 3
3.
Hai tuần tiếp theo, Trần Hạo trở thành một cá nhân nổi bật trong lớp.
Nó không còn tranh thủ giờ nghỉ để hỏi han tôi nữa như trước.