Bị Kỷ Luật Vì Một Hũ Dưa Muối - Chương 5
Nó quan sát những thầy cô mà trước đây luôn thân thiện với mình, giờ lại như tránh né như tránh tà.
Cuối cùng, sự hoảng hốt khiến nó chạy ào đến phòng tôi.
Ngực Trần Hạo đập thình thịch, nước mắt bắt đầu tràn ra.
“Dựa vào đâu mà như vậy?”
Nó hét lên với tôi, âm thanh đủ lớn để cả tầng lầu đều nghe thấy.
“Em là học sinh! Em mang bài không biết làm đến hỏi thầy cô, sao mọi người lại không dạy?”
“Truyền đạt kiến thức, giải đáp thắc mắc không phải là trách nhiệm của giáo viên sao? Dạy dỗ học sinh có phải bổn phận của mọi người không?”
“Tại sao mọi người lại chung tay tấn công một học sinh như em? Dựa vào lý do gì mà đối xử với em như thế?”
Tôi dừng tay lại, không còn dọn dẹp sách vở nữa.
Ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào nó.
Nhìn vào gương mặt của một học sinh xuất sắc mà tôi từng coi như con của mình, giờ lại hiện lên sự giận dữ khi chất vấn tôi.
Tôi không cáu gắt, cũng không an ủi nó như trước đây nữa.
“Trần Hạo, chúng tôi không hề nhắm vào em.”
Giọng tôi nhẹ nhàng, nhưng từng từ như những nhát dao:
“Chúng tôi chỉ đang tuân thủ quy định mà em đã dạy chúng tôi thôi.”
Chương 5
5.
Khi không còn được ưu ái như trước từ các thầy cô, mọi thứ đảo lộn nhanh chóng.
Thành tích mà Trần Hạo luôn tự hào giờ tụt thẳng xuống hạng mười lăm.
Nhìn vào điểm số trên giấy thi, Trần Hạo không có ý tự xem xét bản thân.
Nó tức tốc chạy đến văn phòng giáo vụ, thậm chí trước mặt thầy chủ nhiệm, gọi điện đến đường dây nóng của Sở Giáo dục.
“Tôi muốn báo cáo tất cả giáo viên khối 12 của trường này!”
Trần Hạo gào lên qua điện thoại, giọng có phần run rẩy vì tức giận:
“Họ đang hùa nhau bạo lực lạnh với tôi! Tôi mang bài không biết làm đến hỏi, họ đồng loạt từ chối. Họ làm như thế là vi phạm trách nhiệm, là suy thoái đạo đức nghề giáo nghiêm trọng! Tôi yêu cầu xử lý họ ngay!”
Thầy chủ nhiệm ngồi sau bàn làm việc, nhìn nó như một diễn viên hề, không có ý cản lại.
Ba ngày sau, thư phúc đáp từ Sở Giáo dục đã đến trường.
Thầy chủ nhiệm gọi Trần Hạo vào văn phòng, đưa cho nó tờ phúc đáp có dấu đỏ.
“Trần Hạo, cấp trên đã xem xét.”
Giọng thầy chủ nhiệm lạnh nhạt như đang thực hiện một công việc bình thường:
“Sau khi xác minh, toàn bộ giáo viên khối 12 thực hiện nghiêm chỉnh quy định giảm tải của nhà nước, đi làm và tan làm đúng giờ, không có hành động vi phạm nào như dạy thêm giờ, ép buộc học sinh học thêm hay làm gánh nặng cho học sinh. Thời gian riêng của giáo viên sau giờ làm được pháp luật bảo vệ, không ai có quyền yêu cầu họ làm thêm giờ không công.”
“Đơn tố cáo của em không có đủ chứng cứ, không được thụ lý.”
Trần Hạo nhìn chăm chú vào tờ phúc đáp, sắc mặt trở nên tái nhợt.
“Không thể nào... chuyện này sao lại như vậy?”
Nó lẩm bẩm với chính mình, “Em là học sinh xuất sắc, họ có nhiệm vụ phải giúp đỡ em…”
“Quy định vẫn là quy định.” Thầy chủ nhiệm cắt ngang lời nó, “Trước quy định, không có học sinh xuất sắc nào cả, cũng không có đặc quyền nào cả. Đây chính là sự công bằng mà em đã theo đuổi khi tố cáo cô Trương, đúng không?”
Trần Hạo như bị đánh mạnh vào đầu, lặng lẽ quay về lớp.
Trong tiết tự học buổi tối.
Nó mở một cuốn sách bài tập, trong đó có bài toán hình học không gian cực kỳ khó.
Trước kia, tôi đã tổng hợp tất cả các mẫu đề khó cho nó rất dễ dàng.
Giờ đây, nó như con ruồi lạc lối, mất nửa tiếng mà vẫn không thể vẽ nổi một đường phụ trợ.