Bị Kỷ Luật Vì Một Hũ Dưa Muối - Chương 6

Nó quay đầu lại, nhìn cô bạn cùng lớp ngồi bên cạnh. Cô bạn này trước đây học không bằng nó, nhưng giờ đây trên bàn cô ấy có một cuốn vở ôn tập nâng cao vừa mua ở trung tâm bên ngoài. “Cho tớ mượn vở ghi của cậu một chút nhé.” Trần Hạo đưa tay ra, giọng điệu thản nhiên như thể cô bạn nợ mình điều gì đó. Cô bạn phản ứng rất nhanh, lập tức gập cuốn sổ lại và ôm chặt trước ngực. “Trần Hạo, cậu đừng có động vào đồ của tôi!” Cô nàng liếc về phía chiếc máy ghi âm nhỏ ở góc bàn của nó, cảnh giác nói: “Đây là tài liệu bí mật mẹ tôi đã bỏ tiền mua. Nếu cậu lén ghi âm rồi đi nói xấu tôi, tôi biết kêu ai đây? Cậu hãy tránh ra xa tôi một chút!” Một vài bạn học xung quanh nghe thấy liền nhét tài liệu vào ngăn kéo, có người lẩm bẩm: “Cất cho nhanh, đừng để cậu ta thấy, cẩn thận mai mốt bị tố cáo đấy.” Trần Hạo đứng đó, tay vẫn đưa ra giữa không trung, nhưng bỗng cứng đờ lại. Nó nhìn xung quanh, thấy những ánh mắt cảnh giác, ghét bỏ, thậm chí có cả sự chế nhạo. Không ai trong số đó tỏ ra đồng cảm với nó. Cuối cùng, nó cảm nhận được sự xa lánh từ đám bạn. Nhưng nó không nghĩ mình sai. “Các người cứ ôm khư khư những cuốn vở tồi tàn đó, nghĩ rằng có thể vượt qua tôi sao?” “Đám tầm thường như các người quá nhỏ bé để hiểu thiên tài thực sự! Các người chỉ đang ghen ghét khả năng của tôi, cùng nhau chèn ép tôi mà thôi!” Nó vớ lấy cặp sách, thô bạo nhét hết sách vở trên bàn vào trong, ánh mắt tràn đầy sự cuồng nhiệt. “Lũ giáo viên tồi tệ đó không dạy thì thôi! Trần Hạo tôi cho dù không cần họ, cho dù phải tự học, vẫn có thể đỗ Trạng nguyên thành phố!” “Đến lúc đó, tôi sẽ cho tất cả các người, kể cả cái kẻ họ Trương kia, phải ngước nhìn tôi!” Nói xong, nó đeo cặp sách lên, bước ra khỏi lớp với tâm trạng hừng hực.

Chương 6
6.
Khi Trần Hạo đang nín thở chờ đợi, quyết tâm tự học để chứng minh với cả trường rằng mình là thiên tài, trường trung học tư thục Minh Đức – nơi nổi tiếng với phương pháp quản lý nghiêm ngặt và chi tiền lớn để tăng tỷ lệ đỗ – đã chủ động liên lạc với nó. Người phụ trách tuyển sinh trường Minh Đức không hề quan tâm nó có phải là kẻ chuyên tố cáo giáo viên hay không. Họ chỉ nhìn vào bảng điểm của Trần Hạo từ lớp 10 đến lớp 11, luôn nằm trong top 3. Đối với một trường cấp ba tư thục đang ráo riết xây dựng danh tiếng, đây là quảng cáo hoàn hảo. Họ không những miễn toàn bộ học phí cao ngất ngưởng, bao ăn ở, mà trong hợp đồng còn ghi rõ: Chỉ cần Trần Hạo thi đỗ vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại, trường sẽ thưởng nóng 300.000 tệ. Ba trăm nghìn. Đối với một gia đình nghèo khó đơn thân, đó là số tiền không tưởng. Số tiền này làm nó cảm thấy như vừa chiến thắng một trận chiến. Sáng thứ Hai, Trần Hạo trở lại trường. Nó ngẩng cao đầu bước vào văn phòng của tôi. Trong văn phòng có vài giáo viên khác. Thấy nó vào, mọi người đồng loạt dừng lại, nhìn nó bằng ánh mắt lạnh lùng. Trần Hạo không chút hoang mang. Nó tiến đến trước mặt tôi, mạnh tay đặt tờ đơn xin chuyển trường lên bàn. “Cô Trương, phiền cô ký cho tôi nhé, tôi phải chuyển trường rồi.” Trong giọng nói của nó có chút tự mãn của người vừa thắng lớn. Tôi cầm tờ đơn lên, liếc qua, trường chuyển đến: Trường Trung học Minh Đức. Tôi không nói gì, chuẩn bị ký tên.