Kẻ Không Tên Trong Cẩm Y Vệ - Chương 28

Giống như một con quái thú chặn giữa cánh đồng trống trải.
Trong lòng ta như có một đám lửa đang bùng lên mạnh mẽ.
Vì sự sống còn, và cũng vì lòng thù hận.
Cha ta đang ở trong tòa thành kia.
Nơi tối tăm nhất.
Trong tay ông nắm giữ danh sách ấy.
Tên của ta nằm trên bản danh sách đó.
Chúng ta phải vào thành.
Không có giấy phép, không có danh tính.
Chỉ có thể tìm đến những nơi tăm tối.
Bến tàu bên ngoài thành là một lựa chọn hoàn hảo.
Nơi đó luôn bận rộn với hàng hóa, phu khuân vác đông đúc.
Chỉ cần hòa vào dòng người, sẽ không ai chú ý đến hai cậu nhóc như chúng ta.
Thạch Đầu thì lực lưỡng.
Cậu ấy mang hai bao lương thực, mồ hôi đổ xuống mắt mà không dám lau.
Ta bên cạnh giúp nhặt những hạt lúa mạch rơi trên đất cho vào giỏ.
Tên quản lý là một gã có sẹo, chẳng thèm nhìn lấy một cái.
Hắn chỉ cần những người lao động khỏe mạnh.
Trước khi trời tối, chúng ta nhận được hai cái bánh nướng nguội ngắt.
Đó chính là vốn liếng để vào thành.
Ta nghe được tin tức từ bến tàu.
Trong thành đã có lệnh cấm ra ngoài.
Tri phủ đang cho quân tìm kiếm những tên tội phạm ẩn nấp.
Bất kỳ ai có gương mặt lạ cũng đều bị thẩm vấn nghiêm ngặt.
Ta không thể liều lĩnh bước vào.
Ta nhớ lại những lời Vô Trần đã nói.
Chìa khóa nhà tù không nằm trong tay gác ngục.
Mà nằm trong tay tên quản lý sổ sách gần gũi với Tri phủ.
Tên trương phòng đó mỗi ngày đều đến Túy Tiên Lâu uống rượu.
Đó là cơ hội duy nhất.
Túy Tiên Lâu sáng ánh đèn rực rỡ.
Những chiếc đèn lồng đỏ treo trước cửa chiếu sáng cả một đoạn đường.
Chúng ta núp trong bóng râm của một con hẻm.
Ta đã hai ngày không ngủ.
Dạ dày đau như có lửa thiêu.
Nhưng ta vẫn chăm chú nhìn cánh cửa lớn của Túy Tiên Lâu.
Tên trương phòng là một gã béo phệ.
Hắn thích nghe hát và còn gọi loại trà Long Tỉnh hảo hạng nhất.
Bên hông gã béo đó luôn có một chùm chìa khóa.
Trong đó có thể có một chiếc bằng sắt dùng để mở cửa nhà tù.
Ta phải có được nó.
Nhưng bên cạnh gã béo có hai tên vệ sĩ.
Hai tên đó mặc đồ đen, bên hông đeo dao.
Đó là những tử sĩ được Lý tri phủ nuôi.
Ta nhìn Thạch Đầu.
Cậu ấy kéo mũ xuống, cầm chặt một cành cây nhọn.
"Chiêu Chiêu tỷ, đệ có nên ra tay không?"
Cậu ấy hỏi, thở dốc.
"Không cần."
Ta đáp.
"Chúng ta phải tạo ra một chút hỗn loạn."
Ta lấy ra một viên đá từ trong áo, ném mạnh đi.
Viên đá va vào quầy hàng bên kia đường.
Quầy hàng nghiêng ngả.
Âm thanh vỡ vụn vang lên chói tai giữa con phố vắng lặng.
Hai tên vệ sĩ giật mình.
Chúng nhìn nhau, tiến về phía phát ra âm thanh.
Gã béo vẫn ngồi trong nhã gian uống trà.
Hắn ngáp dài.
Đây chính là cơ hội tuyệt vời nhất.
Ta cởi bỏ lớp áo thô rách nát, để lộ bộ áo ngắn của tiểu tư mà ta trộm được bên trong.
Ta xông vào Túy Tiên Lâu.
Tên tiểu nhị bận rộn dọn dẹp.
Ta hòa mình vào đám đông, chạy thẳng lên tầng hai.
Cửa nhã gian hé mở.
Ta thấy gã béo đang gục đầu trên bàn, say sỉn.
Chùm chìa khóa đặt ngay bên cạnh tay.
Ta đẩy cửa vào.
Động tác rất nhẹ nhàng.
Chùm chìa khóa ánh lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ngọn nến.
Ta với tay định lấy.
Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào vòng đồng.
Ngoài cửa có tiếng bước chân.
Tên vệ sĩ đã quay lại.
Tim ta như ngừng đập.
Ta vội vàng kéo chùm chìa khóa, cả người lẩn khuất xuống gầm bàn.
Tên vệ sĩ bước vào phòng, quét mắt nhìn quanh một lượt.
Ánh mắt hắn rà soát căn phòng.
Không nhìn thấy điều gì khác thường.