TÌNH CẢM VỚI TA CHỈ LÀ PHÙ DU - Chương 6
Khi đã có tuổi, Lý Linh đưa ta cùng với các phi tần xuống Giang Nam.
Tào ma ma đã qua đời từ lâu, trong khi Tiểu Hồng giờ là quản lý bên cạnh ta. Hôm đó, ta và Tiểu Hồng ngồi bên bờ sông ngắm ánh hoàng hôn. Bỗng, ta nhận ra một bóng hình quen thuộc đứng ở đằng xa.
Nàng có vẻ do dự khi tiến đến gần, nhưng các thị vệ đứng sau ta đã chặn nàng lại. Ta vẫy tay ra hiệu, thấy nàng bước tới với dáng vẻ không còn tươi trẻ như xưa.
Nàng ngồi cạnh ta:
“Vệ Vô Kỵ đã ra đi mãi rồi.”
Ta gật đầu:
“Ta đã biết.”
Tôn Diệu Vân bỗng bật cười châm biếm chính mình:
“Tại sao những năm qua, ngươi không buộc chúng ta vào đường cùng?”
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng:
“Bởi vì các ngươi không làm ảnh hưởng đến ta. Ta chưa bao giờ coi các ngươi là kẻ thù, mà chỉ là chiếc cầu để ta vượt qua.”
Nàng đột ngột lặng người.
“Tất cả mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của ngươi à?”
“Ngươi có được trái tim mình, còn ta có được mọi điều ước của mình. Tôn Diệu Vân, ta không đẩy các ngươi đến chỗ chết, vì mỗi ngày sống của các ngươi đều được báo lại cho ta hay.”
Khi Lý Linh đến đón ta, Tôn Diệu Vân nhìn theo với vẻ bối rối:
“Trông nó rất giống cha nó.”
Ta nắm tay nàng:
“Chân tình có thể thay đổi chỉ trong phút chốc. Khi ở trong cung, ngươi nghĩ hắn là tất cả, người có thể cứu ngươi thoát khỏi khổ đau. Nhưng khi ra ngoài, hắn chỉ là một công tử không hiểu đời, chưa bao giờ phải vất vả. Ngược lại, chính ngươi mới là người phải gồng gánh cho gia đình hai người. Ngươi sẽ nhận ra hắn đã khác, vì người mà ngươi thực sự yêu không phải là hắn, mà là cuộc sống mà hắn mang lại cho ngươi.” Môi Tôn Diệu Vân run rẩy.
Ta mỉm cười:
“Còn về Vệ Vô Kỵ, hắn lại khác hẳn, có thể cho ngươi một cuộc sống bình yên. So với Lý Lễ Châu, hắn như một vị anh hùng giải cứu ngươi khỏi bão táp. Tôn Diệu Vân, ta đã mang đến cho ngươi tình yêu của mình, nhưng ngươi vẫn thất bại. Bởi vì từ đầu đến cuối, ngươi chưa bao giờ nghĩ đến việc tự mình giành lấy tương lai, mà chỉ là một bông hoa tầm gửi yếu ớt. Khi hắn không còn quyền lực, hắn sẽ không còn là anh hùng nữa. Tình yêu của các ngươi, thật sự quá rẻ mạt.”
Lý Linh tiến lại gần:
“Mẫu hậu, chúng ta đi thôi.”
Ta không cần quay lại nhìn.
Lý Linh hỏi ta:
“Mẫu hậu, người phụ nữ đó là ai vậy?”
“Một người quen cũ, lâu lắm mới gặp lại.”
“Con và Miểu nhi đã chuẩn bị món ăn đặc sản Giang Nam cho người, tối nay người hãy thưởng thức nhé.”
Ta mỉm cười gật đầu:
“Ừ.”
Trên xe ngựa, Tiểu Hồng hỏi ta:
“Thái hậu, người không lo nàng ta sẽ nói linh tinh sao?”
Ta lắc đầu:
“Tay ta chưa từng nhuốm máu, sao phải sợ nàng ta nói gì?”
Núi cao thì cũng có đường dài, ta không hối hận điều gì cả.
Chân tình có thể biến đổi, nhưng ta mãi mãi là Thái hậu của Đại Chu, và mỗi hoàng đế sau này đều sẽ mang dòng máu của Dương gia ta.
-Hoàn chính văn-